Bản sự của đời người là trầm tĩnh, có thể thản nhiên lại là thể hiện của cảnh giới nội tâm

Đời người dù có lúc hạnh phúc thăng hoa thì vẫn sẽ luôn không thể tránh khỏi những thất ý, phiền não. Khi cứ mê mải tranh đấu với những điều bất lực thì sẽ đau khổ đến cùng cực. Chỉ khi đã hiểu rõ rồi mới không còn cảm thấy mệt mỏi nữa. Tranh đấu cũng một đời, ung dung tự tại cũng một đời, thế nên dù sống giàu sang hay bình phàm, quan trọng là sống một đời vui vẻ an lạc, có thể thản nhiên trước được mất hơn thua của thế gian, ấy mới không uổng một kiếp người. 

Không nên khinh suất

Đối với quốc gia, dân tộc hay cá nhân đều nên chú trọng an toàn. Việc cá nhân, hay dân tộc, hay của quốc gia cũng vậy, cần thận trọng giải quyết an toàn, chắc chắn. Những việc tưởng chừng đơn giản, dễ như trở bàn tay cũng phải hết sức chú ý, vì chỉ cần khinh suất sẽ lập tức đang thắng chuyển thành bại, đang được biến thành mất, đang lợi chuyển thành hại. Trường hợp nghiêm trọng có thể gây thiệt hại lớn cho quốc gia, cho dân tộc, và có thể hy sinh bản nhân hoặc sinh mệnh của nhiều người.

Không nên thiếu nghị lực

Nếu bạn vô tâm, cơ hội mãi mãi chỉ ở tương lai phía trước, còn như bạn có tâm, cơ hội không đâu không hiện hữu. Nó ẩn mình trong mỗi sự cố gắng không ngừng nghỉ của mỗi người, bất cứ lúc nào cũng có thể nhảy ra, ôm chầm lấy những ai sẵn sàng muốn cất cánh bay lên. Những vận may từ trời rơi xuống đó, thử hỏi có cái nào không phải dành cho người đã chuẩn bị kỹ càng? Với người không ngừng cố gắng, tự mình chính là cơ hội vậy.

Không nên xốc nổi

Làm người thì khi gặp việc khó khăn, xung đột thì không nên tức giận, có tranh chấp cũng đừng nên manh động. Có những lúc trong giao tiếp thì nghe nhiều tốt hơn là nói nhiều. Con người ta mất 3 năm để học nói nhưng mất cả đời để học im lặng cũng là lý do đó. Bậc cao nhân trước khi tức giận thì thường hỏi chính mình: Việc này có đáng để tức giận không? Tức giận và không tức giận thì kết quả sẽ khác nhau như thế nào? Tức giận rồi vấn đề giải quyết có tốt hơn không? Khống chế được thái độ bản thân, ấy chính là người làm chủ; bị thái độ khống chế, ấy lại là người bị dắt mũi. Học được cách bình tĩnh chính là học được cách khống chế tâm thái của mình.

Con người sống trên thế gian, hãy cho người khác thêm nhiều cơ hội được giải thích, và thêm nhiều sự nhẫn nại sẵn lòng giải thích cho người khác. Như vậy cuộc đời sẽ bớt đi rất nhiều những điều tiếc nuối.

Không nên cưỡng cầu

Con người sống ở trên đời, đừng mong chờ tất cả mọi người sẽ đối xử tốt với mình. Có người mến mộ bạn, cũng có người huỷ hoại bạn. Có người thấu hiểu bạn, cũng có người lạnh nhạt với bạn. Có người thầm thương trộm nhớ bạn, nhưng cũng có người chán ngán bạn. Có người không coi bạn ra gì, nhưng cũng có người coi bạn là hết thảy thế giới của họ. Người chân thành, đi mãi đi mãi, càng đi càng vào sâu trong tim. Kẻ giả dối, đi mãi đi mãi, càng đi càng khuất dạng khỏi tầm mắt.

Không nên vô tâm

Khi hai người giao tiếp với nhau thì 70% là tình cảm, 30% mới là nội dung. Sống ở đời thì ai cũng mong mình được người khác lý giải, thấu hiểu và chấp thuận. Lý giải, thấu hiểu chính là cho người khác sự tự tôn, là biết đặt mình vào vị trí của người khác. Người có hàm dưỡng khi đối nhân xử thế thì trước tiên liễu giải đối phương, sau mới liễu giải sự việc. Khi hai người đã có thể hiểu nhau thì mọi việc cũng sẽ tất thông, tất thuận.

Không nên tùy tiện đưa ra lời hứa

Lời nói thể hiện khí độ, hành động thể hiện uy tín, vậy nên khi đã hứa mà lại không có hành động thực hiện thì dễ đánh mất đi tín nhiệm từ người khác. Mặt khác một người không giữ lời hứa sẽ khiến người khác nghi kị bởi họ sẽ nghĩ rằng có thể người này có tính cách chểnh mảng hoặc có nhân phẩm chưa tốt không đáng tin, không đáng gửi gắm. Gieo hành động thì sẽ nhận thói quen, gieo thói quen thì sẽ nhận được tính cách, gieo tính cách sẽ nhận được vận mệnh, do đó thói quen tạo nên một người.

Không nên quá độ

Một người lấy hư danh lợi ảo làm mục tiêu cuộc sống, thì tâm trí ắt thường lo toan bận bịu, khó lúc nào được thảnh thơi. Trên thế giới này, điều bạn phải yêu thương, không thể phụ lòng chính là bản thân bạn chứ không phải những thứ bề ngoài kia! Hãy học cách đối tốt với bản thân, có như vậy mới có thể hạnh phúc.

Đời người dù có lúc hạnh phúc thăng hoa thì vẫn sẽ luôn không thể tránh khỏi những thất ý, phiền não. Khi cứ mê mải tranh đấu với những điều bất lực thì sẽ đau khổ đến cùng cực. Chỉ khi đã hiểu rõ rồi mới không còn cảm thấy mệt mỏi nữa. Tranh đấu cũng một đời, ung dung tự tại cũng một đời, thế nên dù sống giàu sang hay bình phàm, quan trọng là sống một đời vui vẻ an lạc, có thể thản nhiên trước được mất hơn thua của thế gian, ấy mới không uổng một kiếp người.

Minh Nguyệt biên tập