Chuyện đời của nàng công chúa bị hắt hủi

Cả tuổi thơ ở cùng mẹ, đến một ngày Carla nhận được điện thoại nói cô là công chúa, con gái tiểu vương Ahmad Shah của Pahang, Malaysia.

Hôm 22/5, trang Vice đã đăng tải bài viết với tựa đề “When I was 14, I found out I was a princess” (Năm 14 tuổi, tôi phát hiện ra mình là một công chúa), kể về câu chuyện của Carla Brizuela-Perez bỗng một ngày phát hiện cha đẻ của cô là tiểu vương bang Pahang, Malaysia, ông Ahmad Shah. Ông trị vì từ năm 1974 và thoái vị đầu năm 2019 vì sức khỏe kém. Ngày 22/5/2019, ông qua đời vì bệnh tim, thọ 88 tuổi.

Carla Brizuela-Perez là kết quả của mối tình vụng trộm của tiểu vương Ahmad Shah và y tá Dina Brizuela Cooper.

Dưới đây là câu chuyện của Carla:

Lần đầu tiên xem The Princess Diaries, tôi đồng cảm với nhân vật chính, vì đó cũng là câu chuyện của tôi. Năm 14 tuổi, tôi phát hiện cha mình là tiểu vương của Malaysia.

Tôi lớn lên cùng với  mẹ, chưa bao giờ hỏi về cha. Khi lên 5, cô giáo yêu cầu mời cha tới lớp, tôi đã về hỏi mẹ. “Cha con không thể đến. Ông ấy bận làm vua”, mẹ tôi thờ ơ nói. Tôi tin mẹ và không hỏi thêm bất kỳ câu nào nữa.

Carla và mẹ, bà Dina. Ảnh: Vice.

Carla và mẹ, bà Dina. Ảnh: Vice.

Hai mẹ con tôi chuyển từ Philippines tới Mỹ năm tôi lên 6. Chúng tôi thuê các căn phòng khác nhau ở California, nhưng chưa bao giờ có căn hộ riêng. Ở trường cấp 2, tôi rất thèm muốn một chiếc quần Levi’s. Tôi nghĩ nó tốt và “rất Mỹ”. Nhưng tôi cũng biết sẽ không thể mua được. Vì vậy trong khi bạn bè náo nức mua sắm cho năm học mới, tôi lại vui vẻ theo mẹ lùng sục những hội chợ đồ cũ. Lớn lên chưa bao giờ có một đôi sneaker sành điệu, nhưng chí ít tôi luôn có giày để đi.

Mẹ tôi là một y tá và phải vật lộn để nuôi tôi. Thi thoảng tôi thầm nghĩ đây không phải cách một công chúa nên sống. Nhưng ngay cả khi nghi ngờ, tôi vẫn không muốn chọc sâu vào câu chuyện của mẹ. Rõ ràng chuyện của một vị vua Malaysia với một y tá trẻ, có con ngoài giá thú, không phải là một cái gì cổ tích.

Năm 1996, khi tôi 14 tuổi, chúng tôi nhận được một cuộc gọi. Đầu dây kia tự xưng là Dato’ Michael, luật sư đại diện cho cha tôi, tiểu vương của bang Pahang, Malaysia. “Cha cháu muốn gặp cháu”, Dato’ Michael nói.

Khoảnh khắc đó tôi không thể tin là sự thật, rằng cha tôi là vua. Vài tuần sau cuộc điện thoại, tôi đã gặp bố lần đầu tiên ở London, cùng dùng bữa trưa trong một nhà hàng của khách sạn. Cuộc hội ngộ không giống như tôi mong đợi. Tôi ngồi cùng bàn với bố, mẹ và Dato’ Michael. Đoàn tùy tùng ngồi ở bàn gần đó. Bố cố gắng nói chuyện nhỏ với chúng tôi, hỏi những điều tôi quan tâm và muốn làm gì khi trưởng thành, nhưng tôi quá sợ để có thể cởi mở. Khung cảnh lạnh lẽo như một cuộc họp kinh doanh hơn là hội ngộ với con gái nhiều năm chưa gặp.

Carla trong cuộc gặp với cha năm 1996, năm cô 18 tuổi. Ảnh: Vice.

Carla trong cuộc gặp với cha năm 1996, năm cô 18 tuổi. Ảnh: Vice.

Cha ở tuổi 60, lớn hơn nhiều so với tôi thưởng tượng nhưng tôi ấn tượng bởi những điểm tương đồng kỳ lạ. Ngoài đặc điểm khuôn mặt, ông ấy là người vui vẻ và đôi khi còn châm chọc đoàn tùy tùng của mình, tôi cũng có tính cách như vậy.

Trong vài năm tiếp theo tôi gặp thêm cha hai lần nữa. Vẫn là cuộc gặp như cuộc kinh doanh, ăn trưa ở nhà hàng khách sạn. Chúng tôi chào hỏi bằng những nụ hôn trang trọng hai bên má và sau đó trò chuyện những chủ đề bình thường. “Con quan tâm điều gì? Đi học thế nào? Con sẽ vào đại học nào?” Tôi nói với bố muốn trở thành luật sư và ông đã khen tôi. Nhưng một nhận xét bất ngờ khiến tôi thực sự thích thú, đó là tôi giống con gái lớn nhất của bố – điều đó làm tôi hạnh phúc vì nghĩ rằng tôi có chị gái.

Trước khi cuộc gặp kết thúc, tôi sẽ hỏi: “Khi nào bố con mình có thể gặp lại?”. Thế nhưng ông luôn thận trọng, không hứa hẹn hay đề cập đến lần gặp sau. Điều đó có nghĩa tôi không bao giờ biết khi nào sẽ là cuộc gặp cuối cùng.

Tôi đã cố gắng tiếp cận bố, nhưng không trực tiếp ông mà thông qua Dato’ Michael – mối liên lạc duy nhất. Tôi đã gửi email cho Dato’ Michael để hỏi khi nào bố sẽ tới London – nơi ông sở hữu một ngôi nhà và thường xuyên bí mật tới đó. Nhưng hầu như lần nào Dato’ cũng im lặng. Mỗi lúc tôi về thăm ngoại ở Philippines và nói với Dato’ về kế hoạch tới Malaysia, người này nói bố tôi đang ở London. Hóa ra lần gặp thứ 3 vào năm 2003 là lần cuối cùng của chúng tôi.

Carla và mẹ chụp cùng bố. Ảnh: Vice.

Carla và mẹ chụp cùng bố. Ảnh: Vice.

Năm ngoái, một ai đó nhắn tin cho tôi: “Xin chia buồn, Carla”. Tôi đã tra cứu thông tin ở trên mạng và các bài báo xác nhận cha tôi đã qua đời.

Tôi buồn, đó là lẽ dĩ nhiên. Dù không phải là người cha lý tưởng, tôi biết mình sẽ không được như ngày nay nếu không có cha. Từ giờ tôi sẽ không còn mối liên hệ nào với một nửa dòng máu trong mình nữa và ông cũng không thể gặp mặt những đứa cháu mình. Cha cũng không biết tôi đã không theo đuổi nghề luật sư mà đã làm ngành công tác xã hội.

Vào năm 2009, tôi đặt chân tới Kuantan – thủ phủ bang Pahang, nơi cha tôi là tiểu vương. Tôi đã viết cho cha một lá thư và gửi tới cung điện thông qua lính gác. Có lẽ họ chỉ nghĩ đây là thư của người hâm mộ dành cho người cai trị.

Ngày đó tại Istana, tôi biết rằng mình đã tới gần nhất có thể với người đàn ông mà tôi gọi là cha”.

Carla với gia đình mình ở Hawaii năm 2019. Ảnh: Vice.

Carla với gia đình mình ở Hawaii năm 2019. Ảnh: Vice.

Đây không phải là lần đầu tiên câu chuyện của Carla xuất hiện trước truyền thông. Năm 2001, tờ Malaysiakini đăng bài viết độc quyền về mối quan hệ này. Trong đó đề cập đến nhà vua và mẹ của Carla từng thỏa thuận nhiều điều khoản, trong đó có số tiền hỗ trợ lên đến 10 triệu ringgit (hơn 50 tỷ đồng). Cuộc đàm phán kéo dài 4 năm và thất bại, dẫn đến hai bên không gặp nhau.

Chia sẻ với truyền thông, người mẹ nói: “Thật không công bằng khi con gái tôi bị đối xử như một kẻ bị ruồng bỏ. Con bé chỉ muốn thăm cha và làm quen với anh chị em cùng cha khác mẹ của mình”. Bà nói thêm Carla “chưa bao giờ có ý định thành người của hoàng gia”.

Giữa tháng 5 vừa qua, câu chuyện “nàng công chúa bị hắt hủi” cũng xuất hiện trên trang Facebook khá nổi tiếng Humans of New York, thu hút hàng trăm nghìn người theo dõi.

Bảo Nhiên (Theo Vice, Malaysiakini)