Có đắng cay mới biết ngọt bùi, qua cơn bĩ cực, đến hồi thái lai

Cổ ngữ có câu: “Qua cơn bĩ cực, đến hồi thái lai”. Cái ‘thái lai’ khi trải qua cơn ‘bĩ cực’ mới thật sự quý giá, bởi cuộc đời của người đó đã trở nên sâu sắc hơn, chín chắn hơn và tĩnh lặng hơn.

Ở đời có câu “Có đắng cay mới biết ngọt bùi”. Vì vậy, khổ thật ra không phải là cái tội, con người có khổ mới cảm nhận được hạnh phúc, cũng trải qua khổ mà sinh mệnh sẽ cứng cáp hơn, trầm tĩnh hơn; có thể nhìn thấu một vài việc, cũng biết cách nhìn thoáng hơn, học được buông xả, tùy duyên.

Vì sao ngọc trai mềm yếu lại có thể tạo thành trân châu? Khi những hạt cát lọt vào trong con trai, nó dù cảm thấy rất khó chịu nhưng nó không thể đẩy hạt cát ra ngoài. Đối diện với nỗi đau ấy, con trai không hề bấn loạn, nó lặng thầm dùng dinh dưỡng trong cơ thể mình để bao bọc lấy hạt cát, từng lớp từng lớp… Dần dần, nó đã biến hạt cát trở thành một viên minh châu mỹ lệ. Con người cũng vậy, khi được tôi luyện giữa giông ba bão tố hay môi trường khắc nghiệt thì như một viên ngọc lấp lánh, nhờ được mài dũa chăm chút mà tương lai sẽ có ngày phong quang.

Trong cuộc sống này, mười phần thì có đến tám, chín phần không như ý, phúc họa luân phiên, người sống trên đời nào có khác chi chiếc lá đang trôi giữa bể khổ; vậy nên khó khăn nghịch cảnh là điều không thể tránh khỏi trong đời. Nếu cầu mong sẽ có một cuộc đời toàn hạnh phúc thì dường như là điều không thể. Nếu đã vậy, ta cũng không nên trốn tránh nữa mà hãy chấp nhận đối mặt bằng khí khái của một con người. Đường dễ đi chỉ là khi xuống dốc, nhưng đường khó đi mới chính là con đường tiến lên trên.

Nếu nhìn vào đường chỉ trong lòng bàn tay, khi bạn nắm lại sẽ thấy có 3 phần nằm ngoài và gần 7 phần là nằm trong lòng bàn tay của bạn. Tuy rằng chúng ta không thể quyết định điều gì sẽ đến, nhưng chúng ta có thể quyết định tâm thái của mình như thế nào khi đối mặt với chúng.

Có câu chuyện về ba người con lớn lên trong một gia đình có bố mẹ thường xuyên cãi vã. Người con đầu tiên rất đau khổ và tự hứa sẽ không bao giờ lập gia đình, bởi vậy cô sống cô độc cả một đời. Người con thứ hai thì học theo thói của cha, thường hay mắng chửi vợ vì anh xem điều đó là hiển nhiên, cuối cùng gia đình ly tán. Còn người con thứ ba thì lại khác, anh hứa sẽ thương yêu vợ con và không bao giờ hành xử như cha mình, bởi vậy đã có một cuộc sống hôn nhân vô cùng tốt đẹp.

Có câu chuyện khác về một chàng trai trẻ, cứ mãi không được công ty trọng dụng. Anh tìm gặp một nhà thông thái và xin một cao kiến để giải quyết khổ não của mình. Nhà thông thái không trả lời anh, chỉ cúi người xuống nhặt một viên đá nhỏ dưới chân ném vào trong đống đá ở đằng xa và bảo với chàng trai đi tìm viên đá nọ

Chàng trai trẻ bới tìm trong đống đá cả nửa ngày trời nhưng vẫn không tìm ra bởi vì viên đá nào nhìn vào cũng đều thấy na ná giống nhau. Nhà thông thái tháo chiếc nhẫn trên tay xuống ném vào trong đống đá lộn xộn lúc nãy, rồi bảo anh nhặt về. Lần này, anh không tốn chút hơi sức nào đã tìm được chiếc nhẫn lấp lánh ánh vàng kim đó.

Chàng trai trẻ như chợt ngộ ra điều gì: Nếu như bản thân chỉ là một hòn đá, chứ không phải là thỏi vàng, thì cũng không cần phải oán trách vận mệnh bất công với mình làm gì.

Giá trị mỗi người là ở chính người đó. Người ta hay nói “chinh phục số phận”, chi bằng hãy nói “chinh phục chính tâm mình”. Con người ta sống trên đời, cái tâm mới là quan trọng, tâm thái quyết định phong vận của mỗi người. Cùng một nghịch cảnh nhưng lại sinh ra những số phận khác nhau, bởi quan trọng là trong nghịch cảnh đó người ta có cách nghĩ như thế nào. Trời sẽ không tuyệt đường người có Thiện tâm, và có tín tâm kiên định với bản thân mình. Bạn sẽ mỉm cười đón nhận và khẳng khái vươn lên như mầm xanh tươi tốt trên kẽ đá, hay sẽ ủ rũ cúi mình thừa nhận thất bại?