Cuộc đời này, có bao nhiêu người thua vì chữ ‘Đợi’?

Trong cuộc đời, có bao nhiêu người thua vì một chữ này: “Đợi”.

Một đời người, trước sau gì rồi cũng có chữ “Đợi”: Đợi tương lai, đợi khi hết bận rộn, đợi lần sau, đợi có thời gian, đợi có điều kiện, đợi có tiền.

Nhưng sau này…

Đợi rồi đợi mãi, đợi đến khi hết duyên, đợi đến khi vô phận, đợi đến khi không còn thanh xuân nữa.

Đợi đến cuối cùng, đến khi không còn sức khỏe, đến khi không còn cơ hội, không còn sự lựa chọn lần sau.

Đợi đến tiếc nuối, đợi đến vô vọng, đợi đến hối hận muộn màng.

Đặc biệt là những bậc cha mẹ:

Đợi đến khi con có thể bước trên con đường của mình thì cha mẹ yên tâm.

Đợi đến khi con đi học thì cha mẹ yên tâm.

Đợi đến khi con đỗ đại học thì cha mẹ yên tâm.

Đợi đến khi con tìm được công việc thì cha mẹ yên tâm.

Đợi đến khi con tìm được bạn đời thì cha mẹ yên tâm.

Đợi đến khi con lập gia đình thì cha mẹ yên tâm.

Đợi đến khi con sinh con đẻ cái thì cha mẹ yên tâm.

Đợi đến khi các cháu biết đi thì cha mẹ yên tâm.

Đợi đến khi các cháu đi học thì cha mẹ yên tâm.

Đợi đến khi các cháu vào đại học thì cha mẹ yên tâm.

Chỉ đáng tiếc là, đến cuối cùng, cha mẹ vẫn chưa hưởng thụ được một ngày thảnh thơi nào trọn vẹn.

Các bạn thân mến, thứ chúng ta xem nhẹ nhất là “chờ đợi”, nhưng đời người lại có những thứ không thể đợi:

Nghèo khó không thể đợi, bởi vì khi thời gian qua đi, bạn sẽ hoàn toàn bị tê liệt trong cảnh nghèo khó.

Sức khỏe không thể đợi, bởi vì khi sức khỏe không còn nữa thì đời người cũng chẳng còn gì cả.

Giáo dục không thể đợi, bởi vì khi cây con bị mục nát, lớn lên rồi rất khó phát triển bình thường.

Hiếu thuận không thể đợi, vì khi cha mẹ mất rồi thì có muốn hiếu thuận cũng chẳng còn cơ hội nữa.

Tình bạn không thể đợi, bởi vì khi tình bạn trở nên tẻ nhạt rồi, muốn hàn gắn lại là điều không thể.

Thanh xuân không thể đợi, bởi vì thời gian khi đã trôi qua, có bao nhiêu tiền cũng chẳng mua lại tuổi trẻ được nữa.

Đời người vội vội vàng vàng, đừng để lại những điều hối tiếc, nắm chắc thời gian mà nỗ lực hết sức mình mới là điều quan trọng nhất. Trân trọng duyên phận, trân trọng thời gian cũng chính là trân trong sinh mệnh của bản thân chúng ta.

Ngọc Linh