‘Giấc mơ Mỹ’ đến bất ngờ với cô ca sĩ trẻ khiếm thị người Việt

“Từ tận đáy lòng mình em xin cám ơn nước Mỹ và tổ chức Ngọc Trong Tim đã cho em một con đường sáng mà em không bao giờ dám mơ tới. Đó không phải là con đường sang đây bằng visa du lịch rồi xin trợ cấp hay xin lòng thương hại của người khác, mà là một cơ hội được sang đây để làm việc, để biểu diễn một cách bình đẳng như bất kỳ ca sĩ nào.”

Đó là chia sẻ của Nguyễn Ngọc Quỳnh Trâm, cô ca sĩ khiếm thị 24 tuổi vừa được nhóm Ngọc Trong Tim bảo trợ sang Mỹ biểu diễn năm 2019. Ngọc Trong Tim là một tổ chức vô vụ lợi có bề dày 10 năm do ca sĩ Thành Lễ đảm nhiệm chính tại Nam California, chuyên chắp cánh cho những tài năng về nghệ thuật nhưng bị khuyết tật ở Việt Nam được tỏa sáng tại Mỹ, bằng visa biểu diễn (visa P3) giống như bất kỳ ca sĩ nổi tiếng nào khác.

Mặc dù hồ sơ của Quỳnh Trâm không có bề dày thành tích về ca hát, nhưng trái lại cô từng là một vận động viên điền kinh đoạt được hàng loạt huy chương vàng cấp quốc tế. Vốn yêu ca hát, năm 2018, Quỳnh Trâm tham gia chương trình “Thần Tượng Bolero 2018” và lọt vào top 18. Không chỉ hát Bolero, cô còn hát cải lương và cả chầu văn. Hàng chục trang báo viết về cô, ca ngợi cô là một tấm gương sáng giàu nghị lực.

Nỗ lực chiến thắng số phận

Là người con lớn trong một gia đình có năm anh chị em tại Quận 11, Sài Gòn, cha là tài xế, mẹ ở nhà nội trợ, kinh tế chỉ gọi là đủ sống, không phải bữa đói bữa no, nhưng không có gì dư giả. Quỳnh Trâm và một em gái sinh đôi, sinh ra thiếu tháng phải cho vào lồng ấp. Hai chị em sẽ không bao giờ bị khiếm thị nếu như không vì một sơ suất của bệnh viện phụ sản lớn tại Sài Gòn, họ quên không che băng đen che mắt cho hai bé sơ sinh khi chiếu tia sáng trong lồng ấp. Điều này đã khiến đôi mắt của hai cô bé bị giảm thị giác, rung giật nhãn cầu, tăng nhãn áp (glocom). Tất cả bệnh này đều không chữa được. Đến nay, thị lực của Quỳnh Trâm chỉ còn là 1/10, còn thị lực của em gái sinh đôi còn yếu hơn cô.

Thế nhưng Quỳnh Trâm vẫn lạc quan nói: “Em may mắn được nhìn thấy mờ mờ lúc nhỏ, bây giờ thì hầu như không nhìn thấy gì, chỉ còn nhìn thấy bóng xa xa.”

Một cô gái “chỉ nhìn thấy bóng xa xa” như vậy, cộng với thể lực yếu, bị bệnh hen phế quản do sinh ra thiếu tháng, vậy mà cô lại yêu thích thể thao. Bằng nỗ lực tập luyện phi thường, cô đã có thể lực mạnh khỏe, khỏi bệnh hen và đạt huy chương giải điền kinh cấp quốc gia vào năm 2008. Năm 2010, cô lần đầu tham dự giải quốc tế tại Thái Lan và đạt huy chương vàng. Các năm sau đó cô liên tục đi thi đấu quốc tế và đạt một lúc 4-5 huy chương ở nhiều nội dung điền kinh tại các nước Singapore, Malaysia, Trung Quốc…

“Em phải nỗ lực không ngừng để đạt huy chương, vì chỉ có nhờ vào giải thưởng em mới có tiền để lo cho bản thân và phụ giúp cha mẹ nuôi các em ăn học,” Quỳnh Trâm kể về các giải thưởng như một phần trách nhiệm với gia đình.

Quỳnh Trâm được sang Mỹ biểu diễn dưới sự bảo trợ của nhóm Ngọc Trong Tim (do Thành Lễ và một số nghệ sĩ khác sáng lập). (Hình: Quỳnh Trâm cung cấp)

Đam mê ca hát nhưng không dám ước mơ

“Khi mới hai tuổi, mặc dù chưa biết đi nhưng hai chị em đã biết cầm micro hát karaoke. Tụi em cứ hát như vậy, hát suốt ngày, nhất là cải lương, ca trù, nhạc dân tộc dù còn nhỏ không hiểu gì hết. Ba em cũng đam mê nhạc dân tộc nên tụi em đã được ba dạy cách gõ nhịp phách. Cứ gõ bàn gõ ghế rồi hát theo,” Quỳnh Trâm chia sẻ niềm đam mê ca hát nhạc dân tộc.

“Khi học lớp mẫu giáo em đã được diễn văn nghệ ở trường. Nhưng vì em không bao giờ dám nghĩ rằng mình sẽ sống được bằng nghề ca hát nên em tập trung vào thể thao. Bởi vì biết bao ca sĩ hát hay cũng còn chưa thành danh được huống chi là em, một người khuyết tật và không có ai đỡ đầu,” cô kể tiếp.

“Thế rồi đầu năm 2018, em lén ghi danh vào cuộc thi ‘Thần Tượng Bolero.’ Cho tới khi lọt qua hai vòng sơ tuyển, em mới dám nói cho gia đình biết. Em không ngờ cuộc thi đó lại có ca sĩ Như Quỳnh làm giám khảo, từ đó lại mở ra một con đường sáng cho em đi Mỹ,” cô kể với một nụ cười rất tươi.

Như Quỳnh là một trong những thành viên sáng lập tổ chức Ngọc Trong Tim từ năm 2009 cùng với nghệ sĩ guitar Nguyễn Đức Đạt, ca sĩ Thành Lễ và đạo diễn Minh Ngọc.

“Nhưng vì trước đó, em có một trải nghiệm không hay vừa xảy ra với một tổ chức mang danh ‘từ thiện’ ở trong nước. Họ đã lợi dụng người khuyết tật để lấy lòng thương hại của người khác và làm lợi cho họ, nên em có phần mất đi niềm tin. Em nghĩ mình phải tập trung vào thể thao để có thu nhập. Do vậy khi anh Thành Lễ gọi điện thoại mời em sang Mỹ biểu diễn ca hát, em đã nhã nhặn từ chối. Em không tin rằng em có cơ hội đó,” Quỳnh Trâm tiếp tục kể về con đường tới Mỹ của mình.

Nói chuyện với phóng viên báo Người Việt, ca sĩ Thành Lễ chia sẻ: “Tôi đã phải kiên nhẫn thuyết phục cô ấy rằng chúng tôi rất tin tưởng vào khả năng của cô ấy và muốn tạo cơ hội cho cô ấy tỏa sáng. Chúng tôi đã giúp đỡ thành công biết bao nhiêu tài năng rồi. Đây là cơ hội sang Mỹ làm việc bằng visa P3 đàng hoàng, chứ không phải diện du lịch. Và chúng tôi giúp hoàn toàn vô vụ lợi. Mọi lợi ích biểu diễn ở đâu, tiền cát-xê bao nhiêu, hoàn toàn do cô ấy tự quyết định. Chúng tôi chỉ tạo cơ hội cho họ được biểu diễn ở Mỹ, chứ không làm trung gian như các tổ chức khác.”

Thế là Quỳnh Trâm nhận lời vì sự nhiệt thành của người giúp mình một cách hoàn toàn vô vụ lợi của Ngọc Trong Tim. Chỉ trong hai tuần lễ, cô phải lo giấy tờ làm hồ sơ xin visa. “Vì gấp quá, nên thay vì chi phí thuê văn phòng lo thủ tục xin visa họ lấy cao hơn cả ngàn đô la so với bình thường. Nhưng tất cả chi phí đó, Ngọc Trong Tim lo hết,” cô chia sẻ.

“Một cô bé có lịch sử thi đấu thể thao đi sang Mỹ biểu diễn ca hát, liệu Lãnh Sự Quán Hoa Kỳ có tin hay không? Hồ sơ của em chỉ là bề dày thành tích về thể thao. Về ca hát em không có gì ngoài việc lọt vào top 18 của chương trình ‘Thần Tượng Bolero.’ Nhưng ca sĩ Thành Lễ và Như Quỳnh không ngừng động viên em, hướng dẫn em tìm lại các bài báo, các trang YouTube làm bằng chứng.” Nghĩ vậy, Quỳnh Trâm đã tới Lãnh Sự Quán Mỹ với một tâm thế thoải mái, không đặt nặng kỳ vọng vào đó. Cô chỉ biết cố gắng tự tin để không phụ lòng giúp đỡ của tổ chức Ngọc Trong Tim.

Đạt “giấc mơ Mỹ” nhờ tâm thành thật

Dù hồ sơ rất “mỏng” về thành tích ca hát nhưng Tổng Lãnh Sự Quán Mỹ tại Sài Gòn đã cấp visa P3 để Quỳnh Trâm lên đường sang Mỹ ngay lần phỏng vấn đầu tiên.

“Em nhớ mãi cái cách mà người viên chức Lãnh Sự Quán Mỹ, một người Mỹ trắng nói tiếng Việt, họ đối xử thật lịch thiệp, nhã nhặn và tôn trọng mình. Em nghĩ có được visa này là một sự nhân đạo của người Mỹ,” cô nhớ lại.

Một tuần sau đó Quỳnh Trâm bay sang Mỹ, cô dự trù sẽ đi một tháng đúng như đơn xin visa, để biểu diễn một show vào ngày 22 Tháng Sáu và show kế tiếp vào ngày 14 Tháng Bảy, 2019.

Thế nhưng có một trục trặc xảy ra.

Quỳnh Trâm tại cuộc thi “Thần Tượng Bolero” năm 2018 bên mẹ của cô. (Hình: Quỳnh Trâm cung cấp)

“Khi bay tới phi trường Los Angeles, nhân viên quan thuế hỏi em đi bao lâu, em trình bày đi một tháng, từ 14 Tháng Sáu tới 14 Tháng Bảy. Thế nhưng họ nói em là có trục trặc về giấy tờ, visa của em chỉ có hạn đúng sáu ngày, tức là hết hạn vào 20 Tháng Sáu, 2019. Như vậy là văn phòng làm giấy tờ đã soạn thảo nhầm lẫn năm 2020 thành năm 2019,” cô kể.

Nếu căn cứ đúng theo visa, thì các viên chức sẽ đóng mộc cho Quỳnh Trâm vào Mỹ đúng 10 ngày, như thế thì cô không diễn được một show nào đã phải ra về.

“Thế nhưng họ đã hành xử khác. Họ hỏi em sang Mỹ làm gì? Em nói em làm ca sĩ, visa của em là P3, là visa đi biểu diễn. Nhìn các tấm poster và lịch diễn của em, nhân viên quan thuế Mỹ rơi vào thế khó xử. Có lẽ họ không ngờ một cô gái khuyết tật, không nhìn thấy gì cả, không trang điểm, ăn mặc bình thường lại là ca sĩ đi sang Mỹ để biểu diễn. Họ nói em: Cô có thể hát cho chúng tôi nghe được không?” cô kể tiếp.

Trước bao nhiêu người tại phi trường, Quỳnh Trâm đã phải đứng ở đó hát cho nhân viên quan thuế nghe. Cô cho biết, cô hát bài “Lòng Mẹ,” mặc dù không hiểu ý nghĩa bài hát nói gì, nhưng nhân viên quan thuế khen giọng hát của cô và cho cô được ở lại Mỹ thêm 10 ngày nữa, tức là ngày 30 Tháng Sáu, 2019.

Nhưng nếu về vào ngày này thì cô phải hủy show diễn vào Tháng Bảy ngày 14, sẽ phụ lòng biết bao nhiêu người. Vì thế cô đã “liều” ở lại diễn trọn show đó và về đúng hạn một tháng.

Cô hào hứng kể: “Ngay sau khi về Việt Nam em đã tới Lãnh Sự Quán Mỹ để xin visa lại và trình bày về sự sơ xuất trong việc cấp visa cho em lần vừa rồi. Biết bao nhiêu người nói em ở lại ‘bất hợp pháp’ tới 14 ngày ở Mỹ như vậy có thể sẽ vĩnh viễn không được cấp visa nữa. Em đi hỏi tới ba văn phòng luật sư di trú họ đều lắc đầu không biết tháo gỡ ra sao.”

“Nhưng em hoàn toàn bất ngờ, một lần nữa em phải cám ơn người Mỹ, những viên chức Lãnh Sự Quán làm việc thật công tâm. Họ thấu hiểu sự thật nằm ở đâu, họ không bắt lỗi, không gây khó dễ, họ xem hồ sơ và cấp tiếp visa cho em 11 tháng tiếp theo,” cô kể tiếp.

“Đó là lý do mà hôm nay em được quay trở lại Mỹ để biểu diễn. Em sẽ đi đúng, về đúng ngày như trong đơn xin visa vì em muốn giữ đúng lời hứa và tạo ấn tượng tốt cho Sở Di Trú Hoa Kỳ,” cô nói thêm. (Tâm An)