Hai vợ chồng tôi sống hiu quạnh trong căn nhà tiền tỷ con xây

Trong căn nhà 200m2 rộng thênh thang ở vùng quê, chỉ có hai vợ chồng tôi sống mỗi ngày.

Hàng xóm, thân tộc họ hàng gần xa đều khen nức nở hai đứa con của vợ chồng tôi. Mới đi làm được hơn một năm mà chúng nó đã thay căn nhà ngói lụp xụp, cột kèo mối mọt ăn gần hết, không biết sập lúc nào, bằng ngôi nhà rông trên ba căn. Nhà trên, nhà dưới mái ngói đỏ tươi, rộng gần 200m2. Đồ trang trí nội thất toàn bằng gỗ cẩm lai, gõ đỏ, các phương tiện sinh hoạt, giải trí… thứ nào cũng đắt tiền sang trọng, vị chi tất cả gần tỷ bạc.

Nhưng tiếng tốt đồn gần đồn xa lâu rồi cũng qua đi, có ai ăn cơm nhà mà bàn chuyện hàng xóm mãi. Rốt cuộc chỉ còn lại vợ chồng tôi với cô đơn, với căn nhà rộng thênh thang ở một vùng quê. Niềm hạnh phúc của hai vợ chồng già ở tuổi ngoại 60 là mỗi chiều thứ bảy nào cũng ra ngồi trước sân nhà bên mấy chậu sứ kiểng ngóng trông chúng nó chở cháu về.

Khi còn trẻ vợ chồng tôi không từ bất cứ công việc gì ngoài giờ lên lớp để kiếm tiền nuôi hai đứa nó ăn học, miễn sao đó là công việc đó không trái đạo đức làm người, không vi phạm pháp luật nhà nước là được. Đến khi chúng tôi tới tuổi hưu cũng là lúc chúng nó nên danh nên phận, có học vị và địa vị kha khá trong xã hội, vợ chồng con cái, nhà cửa có đủ đầy.

Chúng nó bây giờ có cả trăm công ngàn việc: nào là việc cơ quan, cơm áo gạo tiền và cả việc học hành con chúng nữa; vì thế mà đôi khi đôi ba tháng vào những dịp Tết, ngày lễ lớn vợ chồng tôi mới nhìn thấy mặt cháu nội, cháu ngoại một ngày. Chỉ được một cái là tháng nào chúng cũng đều đặn gởi về cho chúng tôi non chục triệu đồng, cộng với lương hưu hàng tháng của hai người cũng ngần ấy.

Ở thôn quê với hai khoản tiền gộp lại, vợ chồng tôi vừa chi tiêu gia đình, vừa quan hệ quan hôn tang tế trong ngoài có thể gọi là thừa; nhưng với cảnh nhà thênh thang, trống vắng, ngày ngày nhà trên chỉ có chồng, nhà dưới chỉ có vợ, đến giờ cơm, giờ xem tivi cũng chỉ vợ chồng già. Chúng tôi giờ không thiếu thứ gì nhưng lại thiếu một thứ: cần có con cháu bên cạnh mà hủ hỉ tuổi già.

Nhiều khi nhìn ra đường thấy cảnh ông đèo cháu đi học mà tôi bắt thèm. Có lúc vợ tôi lại càm ràm: ” Thấy cảnh nhà người ta con cháu đông đủ cháu nội, cháu ngoại vui vẻ thấy mà ham”.

Cảnh nhà cô đơn của vợ chồng tôi có nhiều lúc phải cười ra nước mắt: tôi buồn cứ lên máy tính coi báo, viết bài làm vui, còn vợ tôi thấy vắng cứ: “Ông ơi, ông hỡi!” để mà sai vặt.

Cả một thời trẻ chúng tôi vứt bỏ đi cái hạnh phúc riêng mình, tần tảo nuôi con, mong cho chúng nó được nên danh nên phận bằng người. Khi tâm nguyện đã đạt thành thì cái hạnh phúc nhỏ nhoi của người già chỉ đơn giản là vui vầy con cháu thế thôi, vậy mà chúng tôi vẫn phải trông ngóng, mong đợi chúng nó từng ngày.

Đất nước ngày càng đổi mới, xã hội tiến bộ, kinh tế phát triển nhu cầu cho đời sống con người ngày một nhiều. Sống và làm việc cũng phải theo hướng công nghiệp hóa mà thời gian thì có hạn, biết làm sao đây?

Ở quê tôi gia cảnh như chúng tôi là không ít.

Tú Nguyên