Hạnh phúc là chọn hay là may mắn , ai đã khóc khi mình đã chọn ?

Mình đã sai lầm ! khi cố giữ một người cha cho con?…???
Sợ con mình lớn lên ko có mái ấm gđ trọn vẹn , sợ con ko có đủ tình yêu thương, nên cố gắng sống những chuỗi ngày cay đắng ,giờ con trưởng thành rồi , con hiểu biết hoàn cảnh ,nên khuyên mình, mẹ Buông đi ,mẹ có biết sai lầm của mẹ là giết chết đời mẹ ko ,và con phải sống trong hoàn cảnh hằng ngày nghe những lời cay đắng , tự nhiên thấy mình quá sai lầm, một sai lầm lớn nhất ko thể lấy lai cuộc đời mình. Khi con mình được 6 tuổi thì anh ta cặp bồ ,gái gú , rồi cờ bạc đề đóm, bao nhiêu lần hứa hẹn , rồi đâu cũng vào đấy. Đến năm 2003 mình sinh thêm cậu con trai, năm nay cháu vào đại học , tưởng như cuộc sống có thêm con thì mọi việc khác đi ,ai ngờ 2008 bị vỡ nợ buôn bán , gồng gánh nhau vào miền nam , quần quật mấy năm trời thì mới trả hết nợ. Vừa hoàn hồn xong thì mua đc cái xe tải chở hàng , thấy chồng đi mấy ngày ko về gọi điện thì bảo tao côn phải đi làm kiếm tiền, mình tin là như vậy ko ngờ đi thuê nhà ở riêng ,về kiếm cớ súc phạm chửi vợ chửi con ,trong khi đấy mình buôn bán đầu tắt mặt tối mệt ko dám nghỉ , lo cho các con , sau một ngày làm việc về đến nhà rỗng tuếch không côn gì ,đến các đồng tiền lẻ cũng ko còn. Từ may giặt tủ lạnh cũng khuân đi hết, cay đắng càng thêm ccay đắng, đi xong rồi gọi điện về ,tao bây giờ phải tim cuộc sống riêng của tao , tao lo cuộc sống của tao , và thế là sup đổ tan nát gđ , mẹ con trắng tay, tôi vẫn cố gắng lo cho cac con ăn học bình thường, thỉnh thoảng chồng gọi điện về ,mày ra tòa đi để tao còn cưới vợ , đấy cuộc đời suy nghĩ một cách sai lầm ,kéo theo hệ lụy của con cái.
Khi đấy thực sự là mình đã kiệt lực, mọi cố gắng, mọi gánh gồng đã sụp đổ, tan nát, vỡ vụn….
Khi đến bước đường cùng mình có cho nó uống thuốc liệt dương tạm thời 2 năm. Tại thời điểm đó mình thấy làm vậy là đúng nhưng hiện tại thì mình mông lung không biết là mình đã đúng hay sai khi làm vậy!
Chồng mình đã quay về với gia đình, vợ, con khi bị cô bồ cắm sừng vì chồng mình không thoả mãn được. Nhưng mình nhận được gì?
Đã mất gì?
Ngoài thân hình héo mòn theo thời gian và nỗi khổ đau?
Đến nay con mình nói 1 câu đau thấu xương mà mình khóc như 1 đứa trẻ, khóc như chưa bao giờ được khóc, khóc để rốc hết tất cả những nỗi niềm trong tâm can bao năm qua….
Bây giờ anh ấy về với gia đình là do hối cải? Hay là liệt dương không cặp đc với ai thì quay về với gia đình?
Hay sợ sau này già k 1 ai đoái hoài?
nên tôi viết bài này quá dài nhưng mong tất cả chị em trong hội cho tôi lời khuyên! Cho tôi chải lòng, cho tôi khóc hết xót xa cuộc đời!
Cảm ơn, bạn đã đọc và cảm thông!