‘Người gác cổng’ ở tuyến đầu chống virus corona

Đêm giao thừa, ông Zhang Shenglin nhận được tin nhắn đề nghị đến làm việc tại bệnh viện Liên đoàn Vũ Hán, nơi rất nhiều bệnh nhân nhiễm virus corona.

Tin nhắn trên được gửi tới từ tổ dân phố Wansongjie, thành phố Vũ Hán, tỉnh Hồ Bắc, nơi ông Zhang đang quản lý một trung tâm cai nghiện. Khu phố đang thiếu nhân lực đối phó với dịch viêm phổi do virus corona chủng mới (nCoV) và đề nghị ông Zhang hỗ trợ ở tuyến đầu chống dịch.

Ông đồng ý và được cử đến phòng khám của bệnh viện Đại học Hiệp hòa Vũ Hán để tiếp nhận những bệnh nhân bị sốt, nơi nguy hiểm nhất ở thành phố lúc này.

Bệnh nhân làm thủ tục đăng ký ở bệnh viện dã chiến Jianghan, thành phố Vũ Hán, tỉnh Hồ Bắc. Ảnh: Xinhua

Bệnh nhân làm thủ tục đăng ký ở bệnh viện dã chiến Jianghan, thành phố Vũ Hán, tỉnh Hồ Bắc. Ảnh: Xinhua

Hiện ông Zhang là lễ tân tại phòng khám, hỗ trợ mọi người làm thủ tục thăm khám. Phòng khám luôn trong tình trạng đông nghẹt người xếp hàng đăng ký khám và xét nghiệm virus.

“Khi quá đông, một số người trở nên bực bội và mệt mỏi. Những người khác muốn chen lên trên”, ông kể.

Khi đó, ông trò chuyện để giúp họ bình tĩnh lại. Zhang được xem là “người gác cổng” của cộng đồng. Ông phải báo cáo cho ủy ban phụ trách tổ dân phố nếu có ca nào được xác nhận nhiễm nCoV. Ủy ban sẽ rà soát các bệnh viện để tìm giường cho bệnh nhân.

Zhang cũng phải ghi chép lại tất cả những người đến phòng khám dù họ là ca nghi nhiễm hay đã được xác nhận. Hồ sơ của ông ghi rõ chi tiết về những người được yêu cầu tự cách ly và những người cần được chuyển tới các bệnh viện dành cho người nhiễm nCoV.

Trong hai ngày đầu ở phòng khám, Zhang không ăn trưa. Có ngày, ông đưa hộp mỳ ăn liền của mình cho một bệnh nhân bị ngất xỉu vì đói. Ông tiếp khoảng 40 người mỗi ngày và thường phải sử dụng thuốc giảm đau họng vì nói quá nhiều.

Những người già chờ xét nghiệm được ông Zhang khuyến khích về nghỉ tại nhà. Ông sẽ gọi điện cho họ khi nào đến lượt. “Tôi đã làm việc cho tổ dân phố gần 24 năm và hầu như mọi người trong cộng đồng đều biết tôi”, ông nói.

Tuy nhiên, người đến khám không phải lúc nào cũng nhận ra Zhang vì ông phải mặc đồ bảo hộ và đeo hai khẩu trang. Vì thế, ông đã viết tên khu Wansongjie bằng tiếng Trung lên thiết bị bảo hộ của mình để mọi người nhận ra. Dù mọi người đến từ đâu, ông cũng luôn kiên nhẫn trả lời câu hỏi của họ.

Khởi phát từ thành phố Vũ Hán đầu tháng 12 năm ngoái, dịch viêm phổi do nCoV đã lan rộng 31 tỉnh thành của Trung Quốc và 26 quốc gia, vùng lãnh thổ trên toàn cầu, làm 910 người thiệt mạng và hơn 40.500 người lây nhiễm, hầu hết tại Vũ Hán.

“Thực sự tôi rất sợ bị nhiễm virus”, ông nói, nhưng cho hay mình quá bận nên không thể nghỉ ngơi. “Vì không biết khi nào mọi người đến xin tư vấn y tế hay khi nào có kết quả xét nghiệm nên tôi luôn phải đợi ở cửa phòng khám”.

Điều mà ông quan tâm nhất là bộ đồ bảo hộ của mình. “Bây giờ chúng tôi đang gần hết thiết bị y tế”, ông nói.

Nếu dịch bệnh không bùng phát, giờ này ông đang ở với bố mẹ già đã ngoài 80 tuổi. May thay trước khi tham gia hỗ trợ ở phòng khám, ông đã tích trữ đủ thực phẩm cho họ.

“Tôi chỉ hy vọng rằng dịch sẽ sớm qua và tôi có thể về nhà chăm sóc bố mẹ”, ông Zhang, người hiện sống một mình tại văn phòng, nói.

 Anh Ngọc (Theo China Daily)