Ông thợ cắt tóc nấu 100 suất cơm từ thiện mỗi ngày

3h30, đồng hồ báo thức reo, ông Dũng bật dậy, đong 40 lon gạo vo sạch, cho vào 4 cái nồi lớn. 

Trong lúc chờ vợ dậy, ông đem hấp rổ đậu bắp lớn, cạnh bên, chảo dầu phi hành nóng thơm phức được nêm nếm gia vị để sẵn, ” chờ chút xíu nguội bỏ đậu bắp vào trộn lại. Đậu hấp thì ngọt và giữ được chất nhiều hơn”, ông giải thích.

Đúng 4h, hai chiếc bếp nhà ông Dũng đỏ lửa. Vợ ông thức dậy, bắt tay vào nấu thêm bốn món chay nữa. Tất cả nguyên liệu đều được chuẩn bị từ tối hôm trước, đủ cho 100 phần cơm chay, để lát nữa ông Dũng đem tặng bà con khó khăn trong xã, như họ vẫn làm gần 3 năm nay.

Bữa cơm từ thiện hôm nay của ông Dũng có sườn non chay, su kho, đậu rồng xào, đậu bắp hấp trộn gia vị. Ảnh: Diệp Phan. 

Bữa cơm từ thiện hôm nay của ông Dũng có sườn non chay, su kho, đậu rồng xào, đậu bắp hấp trộn gia vị. Ảnh: Diệp Phan. 

7 năm trước, vợ chồng ông Hồ Văn Dũng, 59 tuổi, và bà Nguyễn Thị Hồng, 57 tuổi ở xã Phú Thạnh, huyện Nhơn Trạch, Đồng Nai, mất đi người con trai vì tai nạn. Kể từ đó, ông bà thường xuyên tụng kinh, ăn chay. Một lần ông nói với bà: “Giờ mình già rồi, con cái cũng lớn, làm kiếm tiền nhiều rồi cũng chẳng được gì, hay mình nấu đồ ăn từ thiện?”.

“Trước đây tính tình ổng khó lắm, chưa bao giờ tui nghĩ ông muốn làm từ thiện”, bà Hồng kể. Thấy chồng thay đổi, bà đồng ý nhưng lòng vẫn nghi ngại. Những ngày đầu, ông Dũng nấu cháo chay, một mình làm hết mọi việc. Thấy chồng quyết tâm, bà xắn tay phụ ông làm. Mỗi sáng họ nấu khoảng 30 suất, một thời gian nghe bà con nói cháo ăn hoài ngán quá, nên chuyển sang nấu cơm chay.

3 người con còn lại đều ủng hộ việc làm của cha mẹ. “Chúng nó còn phụ mua chai dầu, chai tương nữa đấy. Những hôm nấu bún có thêm phần nước lèo phải nấu bếp củi, thằng con tui đi kiếm củi chở về”, ông Dũng khoe. Hôm nào có bún, ông nấu nước lèo để riêng, sợ lỡ bà con chưa kịp ăn, bún nở ra không ngon.

Từ chỗ không quen bếp núc, nay ông Dũng đã có thể phụ vợ làm mọi thứ, thái, xào đủ cả. “Hai nồi cơm nấu ga là ổng canh không đó, nấu bếp ga nồi lớn vậy tui không nấu được”, bà Hồng cười.

Lâu dần, hàng xóm và các tiểu thương ở chợ biết đến, mỗi người góp ký gạo, mớ rau nên số phần cơm tăng lên, giờ là 100 suất mỗi ngày. Hôm nào thiếu gạo, ông Dũng mua thêm bánh mì về lát mỏng, chiên bột. “Làm sao cho đủ khoảng 100 phần, chứ ngày nào thiếu tui lại buồn”, ông Dũng nói.

Chồng hớt tóc, vợ bán nước nấu cơm từ thiện

5h30’, ông khệ nệ bưng 4 nồi cơm lớn, 5 nồi thức ăn chay từ trong bếp ra sân, hai vợ chồng bắt đầu chia cơm vào hộp.

“Nhanh lên ông, tới giờ rồi đó”, miệng nói, tay làm, bà Hồng múc nốt phần cơm cuối cùng, rồi lấy bịch ni lông lớn xếp cơm vào. Ông Dũng xếp những bịch nước chan, miệng lẩm nhẩm đếm xem liệu có thiếu không. “Ngày mới cột mấy bịch này, tui làm nó xẹp lép xấu lắm, giờ đỡ hơn rồi”, ông cười.

Ra đến chợ, ông đặt trước cửa nhà người quen, hay trước những sạp rau, để những người bán vé số, lao công, quét đường… đến lấy. Còn dư khoảng 10 hộp, ông chạy xe vào trong xóm tặng những cụ già. “Hôm nay ngoài chùa người ta nghỉ châm cứu, nên mới dư ra chục hộp này, chứ ngày thường người ta đi châm cứu chữa bệnh, toàn ăn cơm tui nấu”, ông kể.

Về đến nhà, vợ ông đã chạy xe ra quán nước tranh thủ dọn hàng, ông Dũng mới ngồi vào ăn bữa sáng, là ít cơm cháy với đậu bắp còn dư lại.

“Thức khuya, dậy sớm làm cũng mệt, nhưng giao cơm xong là tui thấy khỏe re”, nói xong, không kịp dọn dẹp bữa, ông bắt tay ngay vào cắt tóc cho vị khách đầu tiên.

Từ ngày nấu cơm từ thiện, ông Dũng ít đi chơi với bạn bè, tiệc tùng như trước, “đám tiệc chỉ uống 1 – 2 ly bia rồi về thôi, ngủ sớm lấy sức sáng còn nấu cơm nữa”, ông kể.

Bà Hồng ngoài việc bán nước, cuối tuần thường đi phục vụ bếp cho đám cưới. Thu nhập của hai vợ chồng khoảng 300 nghìn mỗi ngày, họ không mua sắm gì cho bản thân, mà dồn hết cho bếp cơm từ thiện này. Ông Dũng vẫn dùng chiếc điện thoại cục gạch, có cái ipad con cho mà “hư lên hư xuống, tôi không sửa, để tiền lo nấu cơm”.

Ông Dũng là thợ cắt tóc lành nghề, mở tiệm tại nhà, còn bà Hồng có một quán nước cách nhà gần 2 km. Ảnh: Diệp Phan.

Ông Dũng là thợ cắt tóc lành nghề, mở tiệm tại nhà, còn bà Hồng có một quán nước cách nhà gần 2 km. Ảnh: Diệp Phan.

“Ở xã chỉ có duy nhất vợ chồng ông Dũng là kiên trì với bếp cơm này. Dù bây giờ đã được nhiều người ủng hộ thêm, nhưng ý tưởng và công sức 2 vợ chồng bỏ ra mới đáng quý”, bà Bùi Thị Hồng, Hội liên hiệp Phụ nữ xã Phú Thạnh, cũng là hàng xóm của ông Dũng nhận định.

5h chiều, nhắm chừng hết khách, ông Dũng quét dọn nhà cửa. Bà Hồng trên đường về ghé vào chợ xem hôm nay có ai ủng hộ gì không và mua thêm nguyên liệu để nấu cơm ngày mai.

Sơ chế xong cũng đến 10 giờ đêm, ông bà mới lục tục đi ngủ. “Người ta rảnh thì nghỉ ngơi, đi chơi, sáng thì tập thể dục, vợ chồng tui nấu cơm như này coi như tập thể dục luôn mà lại giúp được bà con”, ông Dũng nói.

Diệp Phan