“NẾU CÓ KIẾP SAU...! ANH SẼ KHÔNG BAO GIỜ YÊU EM...!”
“NẾU CÓ KIẾP SAU...! ANH SẼ KHÔNG BAO GIỜ YÊU EM...!”(Đinh Trực sưu tầm)Anh là một chàng sinh viên nghèo...!Làm
thêm vất vả để kiếm thêm tiền trang trải học phí. Em là tiểu thư cành
vàng lá ngọc con nhà giàu có khá giả, gia đình có tới mấy osin.Lần đầu tiên về quê đến cây quế, rau lang...., và cả ngò gai, em cũng không phân biệt được.Anh
gặp em lần đầu tiên trong ngày khai giảng. Em đứng đó vui cười với đám
bạn, mải mê làm đổ ly sữa lên váy trắng... Ngượng ngùng, anh đưa em áo
khoác che vết loang. Giây phút ấy em mãi không quên anh...!Bốn
năm học đại học, em muốn giúp anh nhiều lắm, muốn cuộc sống anh đỡ vất
vả vì phải vừa học vừa làm. Đưa tiền cho anh. Anh đâu có nhận, anh nói
anh không làm được cho em thì thôi…Tốt nghiệp, đáng lẽ chia tay, chỉ là tình yêu thời đại học thôi mà...!Nhưng em đã quyết định theo anh...!Gia đình em phản đối quyết liệt, nhưng em vẫn chọn cho mình người đàn ông của cả cuộc đời...!Nên
vợ nên chồng, về quê sống trong căn nhà lụo xụp của mẹ anh. Rồi em mang
thai, nhiều khi trái gió trở trời người đau ê ẩm, đau bắp chân...!Anh thương em, mùa đông cũng như hè đi làm kiếm thêm tiền nuôi vợ...!Thế
rồi trong một tai nạn xe, anh liệt đôi chân. Nằm một chỗ ở nhà, tất cả
mọi việc đều trông cậy vào em. Ba mẹ em nghe tin... xót dạ, thương yêu
đến đón em về nhưng em từ chối...!Chữa bệnh cho anh, em bán hết mọi thứ trong nhà, cuối cùng chiếc nhẫn cưới ba phân vàng 18 kara cũng hết...Ba mẹ em thấy con gái khổ nhiều, lại cho tiền.Cứ thế cuộc sống nghèo ở một vùng quê cứ lặng lẽ đau buồn trôi qua...!Em
làm giáo viên, anh nằm nhà viết sách. Em đã trút bỏ hình ảnh lá ngọc
cành vàng năm nào để trở thành người vợ đảm đang. Đi chợ đã biết trả giá
từng ngàn, quần áo bình thường, cân đo đong đếm còn tốt hơn những người
phụ nữ khác vì em có học hành...Bác
sĩ bảo chồng em không còn đi được nữa, nhưng em không tin, hàng ngày
vẫn bóp chân cho anh, hi vọng một phép màu, kì tích sẽ đến...!Ngày
ấy, em nghe có một bác sĩ châm cứu rất giỏi. Em chở anh lên xe, đường
dài hơn 20 cây số, đưa anh đi châm cứu hai ngày một lần không kể ngày
nắng ngày mưa, ngày lạnh ngày nóngAnh nhìn em khóc: “Nếu còn có kiếp sau, anh sẽ không bao giờ yêu em nữa, em quá khổ vì anh..!”Một
năm sau phép màu đến thật sự, chân anh hồi phục cũng là lúc anh nhận
được giải thưởng Quốc tế từ những cuốn sách anh viết. Không ai nghĩ sẽ
có ngày hôm nay...!Rồi họ mời sang Pháp thuyết trình ba năm, anh do dự, em nói: “Anh phải đi, cơ hội không đến hai lần đâu anh...!”.Nhìn lại quãng đời, em đâu còn trẻ đẹp như xưa… Chồng, con, vất vả, thân hình gầy gò ốm yếu...!Pháp
là đất nước của tình yêu, nhiều người nói anh đi sẽ không trở lại. Em
chỉ mỉm cười đáp lại: “Em và anh đã trải qua bao nhiêu sóng gió, nếu vì
một việc thế này em không sợ mất anh...!”.Ba
năm sau anh về, không báo trước, muốn dành cho em một sự bất ngờ. Nhưng
vừa xuống xe anh đến nhà..., đã thấy em đứng đó. Anh hỏi sao biết anh
về mà ra đón, em trả lời:-“Em chờ ở đây mỗi ngày, chỉ cần là xe lạ chạy ngang, em hi vọng nó dừng lại, em không bỏ qua chuyến nào...!”.Anh
nhìn vợ rồi khóc mà nói: “Nếu còn có kiếp sau, anh sẽ không bao giờ yêu
em, tình yêu của em làm anh đau lắm, đau lắm, tình yêu của em đã khiến
em chịu quá nhiều khổ đau…!”Em
đáp trả lời anh: “Tình yêu luôn luôn là khổ đau cay đắng. Tình yêu như
một bông hoa sen, hoa sen đẹp nhưng nó có cái nhụy sen, hạt sen rất
đắng. Nếu còn có kiếp sau, em sẽ vẫn muốn được yêu anh...!”
“NẾU CÓ KIẾP SAU...! ANH SẼ KHÔNG BAO GIỜ YÊU EM...!”
(Đinh Trực sưu tầm)
Anh là một chàng sinh viên nghèo...!
Làm
thêm vất vả để kiếm thêm tiền trang trải học phí. Em là tiểu thư cành
vàng lá ngọc con nhà giàu có khá giả, gia đình có tới mấy osin.
Lần đầu tiên về quê đến cây quế, rau lang...., và cả ngò gai, em cũng không phân biệt được.
Anh
gặp em lần đầu tiên trong ngày khai giảng. Em đứng đó vui cười với đám
bạn, mải mê làm đổ ly sữa lên váy trắng... Ngượng ngùng, anh đưa em áo
khoác che vết loang. Giây phút ấy em mãi không quên anh...!
Bốn
năm học đại học, em muốn giúp anh nhiều lắm, muốn cuộc sống anh đỡ vất
vả vì phải vừa học vừa làm. Đưa tiền cho anh. Anh đâu có nhận, anh nói
anh không làm được cho em thì thôi…
Tốt nghiệp, đáng lẽ chia tay, chỉ là tình yêu thời đại học thôi mà...!
Nhưng em đã quyết định theo anh...!
Gia đình em phản đối quyết liệt, nhưng em vẫn chọn cho mình người đàn ông của cả cuộc đời...!
Nên
vợ nên chồng, về quê sống trong căn nhà lụo xụp của mẹ anh. Rồi em mang
thai, nhiều khi trái gió trở trời người đau ê ẩm, đau bắp chân...!
Anh thương em, mùa đông cũng như hè đi làm kiếm thêm tiền nuôi vợ...!
Thế
rồi trong một tai nạn xe, anh liệt đôi chân. Nằm một chỗ ở nhà, tất cả
mọi việc đều trông cậy vào em. Ba mẹ em nghe tin... xót dạ, thương yêu
đến đón em về nhưng em từ chối...!
Chữa bệnh cho anh, em bán hết mọi thứ trong nhà, cuối cùng chiếc nhẫn cưới ba phân vàng 18 kara cũng hết...
Ba mẹ em thấy con gái khổ nhiều, lại cho tiền.
Cứ thế cuộc sống nghèo ở một vùng quê cứ lặng lẽ đau buồn trôi qua...!
Em
làm giáo viên, anh nằm nhà viết sách. Em đã trút bỏ hình ảnh lá ngọc
cành vàng năm nào để trở thành người vợ đảm đang. Đi chợ đã biết trả giá
từng ngàn, quần áo bình thường, cân đo đong đếm còn tốt hơn những người
phụ nữ khác vì em có học hành...
Bác
sĩ bảo chồng em không còn đi được nữa, nhưng em không tin, hàng ngày
vẫn bóp chân cho anh, hi vọng một phép màu, kì tích sẽ đến...!
Ngày
ấy, em nghe có một bác sĩ châm cứu rất giỏi. Em chở anh lên xe, đường
dài hơn 20 cây số, đưa anh đi châm cứu hai ngày một lần không kể ngày
nắng ngày mưa, ngày lạnh ngày nóng
Anh nhìn em khóc: “Nếu còn có kiếp sau, anh sẽ không bao giờ yêu em nữa, em quá khổ vì anh..!”
Một
năm sau phép màu đến thật sự, chân anh hồi phục cũng là lúc anh nhận
được giải thưởng Quốc tế từ những cuốn sách anh viết. Không ai nghĩ sẽ
có ngày hôm nay...!
Rồi họ mời sang Pháp thuyết trình ba năm, anh do dự, em nói: “Anh phải đi, cơ hội không đến hai lần đâu anh...!”.
Nhìn lại quãng đời, em đâu còn trẻ đẹp như xưa… Chồng, con, vất vả, thân hình gầy gò ốm yếu...!
Pháp
là đất nước của tình yêu, nhiều người nói anh đi sẽ không trở lại. Em
chỉ mỉm cười đáp lại: “Em và anh đã trải qua bao nhiêu sóng gió, nếu vì
một việc thế này em không sợ mất anh...!”.
Ba
năm sau anh về, không báo trước, muốn dành cho em một sự bất ngờ. Nhưng
vừa xuống xe anh đến nhà..., đã thấy em đứng đó. Anh hỏi sao biết anh
về mà ra đón, em trả lời:
-“Em chờ ở đây mỗi ngày, chỉ cần là xe lạ chạy ngang, em hi vọng nó dừng lại, em không bỏ qua chuyến nào...!”.
Anh
nhìn vợ rồi khóc mà nói: “Nếu còn có kiếp sau, anh sẽ không bao giờ yêu
em, tình yêu của em làm anh đau lắm, đau lắm, tình yêu của em đã khiến
em chịu quá nhiều khổ đau…!”
Em
đáp trả lời anh: “Tình yêu luôn luôn là khổ đau cay đắng. Tình yêu như
một bông hoa sen, hoa sen đẹp nhưng nó có cái nhụy sen, hạt sen rất
đắng. Nếu còn có kiếp sau, em sẽ vẫn muốn được yêu anh...!”